Tôi đánh bài xập xám và thì muốn đoạn đường

Đoạn đường về có vẽ vắng , nhìn ai ai cũng mệt mệt , cũng im im bước đi trong rừng vắng . Tôi đánh bài xập xám và thì muốn đoạn đường có thể dài và dài thêm nữa , chưa muốn dừng lại , nhưng chuyện gì đến cũng sẽ đến , cuộc vui nào cũng tàn , cái trạm tôn đã hiện ra trước mắt , cùng vào nhận bằng chứng nhận với huy chương và chúng tôi chia tay nhau tại đó ….

anh-lan-34-487

đánh bài nhận card và Tạm bỏ qua cái gọi là chật vật ấy , tôi cùng con rùa nhỏ kia bước chậm rãi qua những bậc thang cuối cùng , lúc này tận sâu thẳm trong con người tôi tự cho phép mình tham lam , tôi chưa muốn nó kết thúc , tôi muốn hành trình dài và dài ra nhiều hơn nửa . Cũng lúc này tôi hiểu rõ hơn câu nói ” hạnh phúc là hành trình chứ không phải đích đến ” , đỉnh fan bây giờ chỉ còn là nơi để chụp ảnh làm kỉ niệm chứ không còn hào hứng và ham hố như lúc đầu.

Tôi đánh bài xập xám và thì muốn đoạn đường

Những bậc thang cuối cùng đó tôi có thể gọi nó là con đường hạnh phúc , nhưng lại là nổi ám ảnh của khá nhiều người , 2 bên đường là những bước chân lê lết , những tiếng thở dồn dập , những gương mặt nhen nhó của các chị đánh bài nhận thưởng, các bác 6 mấy 70 tuổi . Đỉnh thì kia rồi , đã nhìn thấy rồi nhưng chả mòn lên , đứng lên rồi ngồi xuống , chỉ còn có thể động viên nhau 2 từ cố lên nữa thôi .

anh-lan-34-488

Tới đỉnh cũng đã 9h nhưng biển mây vẫn còn đó , đánh bài nhất nhì ba và cảm giác như bay bồng bềnh thật thích . Biển mây thích là thế , nhưng cái biển người , cái biển người đang chen lấn nhau để chụp , che cả cái chóp nên chả có cái ảnh nào đẹp và vừa ý cả , đành đi xuống . Hành trình đi ngược lại con đường cũ là đoạn đường khiến người ta dễ chán nản nhất vì hết biết lấy gì làm động lực để đi nữa rồi .

Lê lết những bước chân chậm chạp để về láng 2800m ăn trưa . Lúc này thì phần ai người đó tự xuống núi không đi theo đoàn như lúc lên nữa , anh Key và anh Yoong thì quá đuối phải thuê poter vận chuyển ba lô . Con rùa cũng vậy đi chậm hơn hẳn , để cho kịp xuống núi trước khi trời tối tôi giúp cô bé đó đánh bài nhận thẻ cào và  mang cái ba lô , trước 1 cái sau 1 cái và tôi trở thành poter bất đắt dĩ , các bạn ở đoàn khác nhìn tôi cũng giống thật nên hỏi đường , tôi cười cười và chỉ cứ đi thẳng , cũng may là đúng chứ không là toi rồi :v

Leave a Reply