Thực sự là đêm nào cô cũng nhớ Tú

Nhớ rất nhiều. Không biết từ bao giờ anh đã đi vào cuộc sống của cô. Một cách rất riêng và rất thầm lặng. Đặc biệt Linh nhớ anh vào những lúc chuẩn bị bữa ăn. Mới ngày nào đó còn ngồi đối diện với nhau ăn cơm mà bây giờ đã mỗi người một nơi. Khó mà đoán được chữ ngờ. Mà chắc anh cũng chẳng nhớ gì cô đâu. Dù gì trong mắt Tú, cô vẫn chỉ là quá khứ.

anh lan 1 (171)

Nhưng Linh không dám trách anh. Vì anh đã là người cứu sống cô, cho cô một gương mặt đẹp, một cái tên đẹp cho dù đó đều là của một người khác. Nhưng tình yêu là không có tội. Và việc hoài niệm về người mình thương yêu là hoàn toàn không sai. Cô không trải qua được nỗi đau mất mát ấy nên cô không hiểu được nỗi đau khổ mà anh phải chịu đựng. . Cô chợt nhận ra rằng phải có thời gian để ta làm quen được với cái mới, tại sao không ai cho cô một chút thời gian để cho cô thích nghi với tất cả mọi thứ? Mọi chuyện vừa đến trong cuộc đời Linh cứ thay đổi liên tùng tục như màu lông của một con chim bảy màu, làm cho cô suy nghĩ hoang mang lo sợ không biết chuyện gì sẽ đến với mình nữa đây.

Thực sự là đêm nào cô cũng nhớ Tú

Còn một ngày nữa là kỳ thi diễn ra…Hầu như thời điểm nào trong ngày Linh đều phải có mặt ở phòng luyện thanh. Mọi thứ bây giờ đều đổ dồn cho cuộc thi quan trọng nhất năm đối với các trường âm nhạc trên toàn quốc.

Thầy luyện thanh cười hiền vỗ vai Linh.

– Em không biết nữa thầy ạ. Nhưng em thấy lo! Linh trả lời rụt rè, mặt lấm tấm mồ hôi.

– Không sao! Hãy hát bằng cả trái tim. Chỉ cần thế thôi! Cố gắng không tạo thêm bất cứ áp lực nào cho Linh, thầy chỉ nói một cách nhẹ nhàng.

anh lan 1 (172)

– Vâng! Em và Lê Tùng sẽ cố gắng ạ.

Dù đang rất mệt nhưng cô vẫn cố gắng mỉm cười để thầy biết rằng cô đã chuẩn bị tinh thần cho tất cả. Thi cử là chuyện mà ai cũng sợ phải đối diện. Nhưng đó là điều tất yếu xảy ra trong cuộc đời của tất cả chúng ta. Thay vì lo lắng, tốt nhất là cần dũng cảm để sẵn sàng vượt qua!

– Mai hai đứa đi thi à? Lê Tân hỏi khi cả ba đang ngồi ăn tối.

– Vâng! Anh nhớ đi cổ vũ nhé!

Lê Tân hí hửng.

Leave a Reply