Nhiều lúc muốn bỏ tất cả để chơi game đánh bài rulet

Nhiều lúc muốn bỏ tất cả ngủ và ngủ nhưng thực sự không thể ngày nào cũng lọ mọ 2-3h với đống đề Anh – Toán – Văn. Quá nhiều thứ để nhớ quá nhiều thứ để học mà chỉ còn có 2 tuần. Làm đề thì càng làm càng thấy ngu và tồi tệ hơn mặc dù đã cố lắm rồi. Nhìn cái đống bài và từ mới các thứ các thứ thấy bất lực và tù tội vô cùng 🙂 nhưng mỗi khi nghĩ đến ngày trượt lại tiếp tục cố. Chán nhể nhưng không sao mỗi khi chán hình như lại có người kéo lên thì phải. Cô giáo tôi thi thoảng nói những câu chuyện chả buồn cười tẹo nào nhưng cô vẫn tự cười chắc bây giờ em lây của cô rồi
Tôi : cô ơi cô ơi bài này cô ……
Cô : cầm và nói hôm sau trả tiền photo nhé
Tôi : em tính lãi nhé ( chạy luôn )
Cô : ra đây cho này ( chắc sợ tính lãi )
Tôi : ngờ ngợ chả biết cô gọi gì và chạy lại

Nhiều lúc muốn bỏ tất cả để chơi game đánh bài rulet

Cô : đưa cho 2 cái bánh và 2 quả mận cho này, có lấy không ..
Tôi : có ạ …. Sướng cực
Cảm ơn cô rất nhiều vì thế cố gắng sẽ gặm hết 4 đề này của cô trong hôm nay
Kì lạ thật ngót 40 tuổi rồi bao nhiêu điều còn – mất vậy mà có những thứ đến cái chết cũng không xoá nhoà kí ức. Nhớ như in ngày học lớp vỡ lòng khi cô giáo dạy bài chào lớp 1 mình ngồi mặt buồn hiu sau đó còn khóc vì không muốn lớn không muốn xa bạn bè. Cô giáo làng bẹo má mình và nói ” đặc biệt lắm cơ nhạy cảm cũng tốt nhưng hay vui buồn vặt vãnh!” Đúng thật, già khú rồi mà khi đi làm trên con đường ve kêu râm ran trong vòm lá lòng cứ bâng khuâng nhung nhớ một cái gì thật mơ hồ, dọc bờ sông Tô Lich trên đoạn đường Bưởi phượng vĩ cháy đỏ một vạt trời như nhức nhối một mùa chia ly năm cũ, cậu bạn cùng lớp ngày tan trườngdúi vào tay tấm ảnh chú Triển Chiêu ngầm muốn nói tớ sẽ bảo vệ cậu suốt đời… Giờ, tiếng đập xao xuyến, rộn ràng của con tim thuở ấy đã thành sóng âm mơ hồ, bảng lảng quanh ta. Để ta miên man giữa đôi bờ hư thực, như vừa nắm bắt được lại vừa như không mà thầm gọi: “ Em ở nơi này! Anh nơi mô? Triển Chiêu có thật? Hay mơ hồ?”
Hôm qua cô học trò hỏi mượn mình tấm áo dài trắng để bế giảng năm học nhìn con thử mà lòng mình chênh chao hình như mình thấy mình trong một ảo ảnh, thốt tiếng gọi mơ hồ ” Hà ơi! Có phải em của mùa thi năm cũ- Cô bé dại khờ mà sóng sánh yêu thương! ” ký ức khôn nguôi cứ cháy mãi trong tâm tưởng những ai đã từng cắp sách đến trường.

Leave a Reply